Nhớ
Đã có lần, lâu lắm rồi, từ thời còn trai trẻ, một cô gái hỏi tôi: Khi xa nhau, điều gì ở em khiến anh nhớ nhất?
Suy tư. Ảnh: Ngọc Lục Bảo
Suy tư. Ảnh: Ngọc Lục Bảo

Lần ấy, tôi bị em giận vì đã không trả lời được câu hỏi tưởng như ai cũng có thể trả lời một cách dễ dàng ấy. Đúng là với nhiều người, câu trả lời không khó. Ừ thì anh nhớ nhất ở em nụ cười với chiếc răng khểnh duyên dáng. Anh nhớ nhất cặp mắt một mí mà lại có cái đuôi mắt rất dài. Thân thiết hơn, anh nhớ vòng tay em tha thiết, nhớ bờ môi em mềm ấm, nhớ hơi thở em hôi hổi nồng nàn…Với tôi, một thằng con trai Hà Nội, một sinh viên Văn khoa, điều đó lại càng không phải khó nhưng không hiểu tại sao lúc đó tôi chẳng thể bật ra, dù nỗi nhớ em ở thời điểm đó trong tôi là thường trực, hiện hữu, khôn nguôi… Và cái chính là tự trong sâu thẳm tôi như thấy rằng nếu tách bạch ra điều này, điều nọ thì nỗi nhớ của tôi về em sẽ bớt thơ mộng và như vậy cũng có nghĩa là tình yêu của tôi với em cũng bớt lung linh hơn một ít. Vậy mà em lại giận tôi, khi tôi nâng niu nỗi nhớ về em đến vậy…

Lúc ấy đang mùa đông. Mùa đông xứ bắc sinh ra như là để xui người ta nhớ về những kỷ niệm. Mưa phùn rây rắc, gió bấc se sắt lạnh tự dưng khiến ta tìm về những kỷ niệm ấm áp như những đường thoi dệt nên tấm thảm hình dung một nỗi nhớ. Mà đời người thì có biết bao nỗi nhớ. Dường như là càng thân thiết, gắn bó thì càng khó gọi ra một cách rõ ràng những gì làm nên nỗi nhớ sâu trong tâm khảm.Và nỗi nhớ cứ nằm yên đâu đó, để rồi bất chợt bùng lên khi một kỷ niệm chợt hiện về, gọi những dòng ký ức tuôn trào.

Chẳng hạn như sáng xuân Hà Nội, căn phòng tôi chợt ấm lên nhờ ánh sáng vàng ngà từ bức trúc chỉ. Bức chân dung của tôi, món quà bất ngờ của bạn đồng nghiệp từ Huế. Có vẻ như bạn tôi và họa sĩ tài hoa họ Phan đất Thần kinh lấy ý tưởng từ một câu thơ về Huế của Hàn Mặc Tử: Lá trúc che ngang mặt chữ điền… Bức chân dung quý bởi sự độc đáo của chất liệu, cách sử dụng hiệu ứng ánh sáng, nét chấm phá tài hoa của người nghệ sĩ. Càng quý hơn bởi nó là cả tấm lòng của những bạn đồng nghiệp. Vui và ấm lòng bởi biết rằng mình vẫn có một chỗ trong lòng bè bạn.

Kỷ niệm cứ gọi tiếp kỷ niệm. Lại nhớ một chiều đông, lang thang phố cổ, ghé quán nhỏ trên phố ven Hồ Gươm, chợt nhớ chai nước ớt, món quà quê bạn kỳ công mang ký gửi trên máy bay từ Huế, ước ao giá như có chút gia vị làng biển đó, chắc món nộm bò khô truyền thống Hà Nội sẽ nổi vị hơn rất nhiều. Ước thế, và lại nhớ một chiều ngồi cùng bạn bên bãi biển Vinh Thanh, đón ngọn gió nồm, nhỏ to trong tiếng sóng ào ạt những câu chuyện tưởng như chẳng ăn nhập gì với nhau mà lại cứ không muốn có hồi kết. Nỗi nhớ đích thực là vậy, chẳng thể ngay một lúc kể ra nhưng chỉ cần một điều gì đó, tưởng như rất nhỏ bé, bình thường chợt hiển hiện là lại ùa về, làm ta thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn…

Chẳng phải dễ dàng mà trong mỗi con người hình thành được một nỗi nhớ đậm sâu như thế, đến mức chỉ biết là rất yêu, rất nhớ mà không thể ngay tức khắc nói là yêu, nhớ vì những điều gì. Có những vùng đất mà mỗi lần tới đều cho ta những cảm nhận dễ chịu, để lúc đi vẫn cứ dùng dằng, mong ngày trở lại. Với tôi, dường như có hai Huế. Một Huế của những cung điện, lăng tẩm, đền đài… một quần thể di tích được vinh danh là Di sản Văn hóa Thế giới. Một Huế khác, gần gũi, thân thương hơn, níu kéo tôi bởi những điều rất nhỏ. Từ tiếng “dạ” rất nhẹ của những cô gái, khiến chàng trai xứ lạ ngẩn ngơ. Từ một sớm cà phê ngắm sông Hương mênh mang sương khói. Từ một chiều qua cồn Vỹ Dạ tìm tô cơm hến, món ăn luôn đứng hàng đầu trong danh sách các món ngon không thể bỏ qua khi đến Huế, được coi là hội tụ mọi phẩm chất cần kiệm, tỉ mỉ, tinh tế, tài hoa… của con người đất Cố đô... Hít hà và nhắc với nhau những dòng Hoàng Phủ Ngọc Tường viết về món ăn dân dã này: “Hương vị bát ngát suốt đời người của tô cơm hến là mùi ruốc thơm dậy lên tận óc, và vị cay đến trào nước mắt. Người máu cơm hến vẫn chưa vừa lòng với vị cay sẵn có, còn đòi thêm một trái ớt tươi để cắn kêu cái rốp! Nước mắt đầm đìa, mồ hôi ròng ròng nhỏ giọt vào tô cơm, thế mà cứ sì sụp, xuýt xoa kêu “ngon, ngon!”; đi xa nhớ lại thèm tới đứt sợi tóc…”.

Quả là nhớ, thèm và nhiều khi tự hỏi, sao những điều tưởng như bình dị ấy lại có sức níu kéo đến vậy? Phải chăng vì những tôm chua, vả chát, ớt cay, những bánh nậm, bánh bèo ấy… chỉ Huế mới có, đã tạo dựng hình ảnh một Huế bình dị, thân thiết trong tôi! Và đằng sau những hình ảnh ấy, ẩn hiện một cốt cách, sự sâu đậm tình người xứ Huế. Gần gụi mà không xuồng sã. Giản dị nhưng vẫn có chút kiêu sa. Nó tạo nên một sức hút. Nó đem lại những cơ hội gần gụi, sẻ chia. Những con người của vùng đất này, với tấm chân tình, sự tài khéo, lam làm và niềm tự hào đã tạo nên những kỉ niệm đẹp, dệt một nỗi nhớ trong lòng bạn bè muôn phương.

Ngày mới đã chạm ngõ, giục ta mong mỏi, hướng tới những gì tốt đẹp hơn. Trong những nỗi nhớ đậm sâu của một đời người, trong tôi có nỗi nhớ về Huế.

Tạ Việt Anh
Báo Thừa Thiên Huế Online
 Bản in]

Bài đọc nhiều nhất

  • Tôi đọc về lịch sử Huế lần đầu tiên khi đến Việt Nam vào năm 2012, và sau đó, sự mải mê nghiên cứu các chi tiết của thành phố này tăng lên khiến tôi lên kế hoạch về một chuyến đi để khám phá ẩm thực…
  • Phá Tam Giang có chiều dài 24km, theo hướng Tây Tây Bắc – Đông Đông Nam từ cửa sông Ô Lâu đến sông Hương, ra cửa biển Thuận An, thuộc địa phận 12 xã của 3 huyện Phong Điền, Quảng Điền, Hương Trà, Thừa Thiên – Huế.
  • Huế – mảnh đất lãng mạn, mộng mơ, đậm chất thơ, một miền di sản có một không hai về vẻ đẹp rất riêng, rất ngọt ngào. Khi chưa đặt chân đến Huế, tôi không mường tượng được một cố đô đầy chất thơ sẽ ra sao giữa thời hiện đại. Nhìn cuộc sống sôi động, ồn ào, náo nhiệt không ngừng ở Thủ đô Hà Nội và tp Hồ Chí Minh, tôi bất chợt lo lắng cho thành phố nhỏ, thơ mộng ấy dường như chỉ xuất hiện trong thơ ca, nhạc họa và nhiếp ảnh...
  • Tỉnh Thừa Thiên - Huế từ lâu đã nổi danh với những danh lam thắng cảnh vừa cổ kính lại thơ mộng. Nếu có dịp ghé thăm mảnh đất Cố đô, bạn đừng quên tham quan đầm Chuồn, địa danh được rất nhiều du khách ví von là Venice của xứ Huế.
  • Qua cái nhìn của chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi, những bãi biển nổi tiếng ở Huế và Đà Nẵng không chỉ có vẻ đẹp thiên nhiên mà còn làm hiện lên cuộc sống lao động của ngư dân đầy sức sống.
  • Cuối tháng 10 vừa qua, lớp Văn K1 Đại học Tổng hợp Huế chúng tôi họp mặt kỷ niệm 40 năm vào trường.
  • Ở Huế có những cung đường vốn có từ lâu nhưng không ai để ý. Hãy thử khám phá để thấy Huế hoàn toàn khác những gì bạn từng biết.
  • Du khách đến Huế, ngoài nhu cầu thăm thú thưởng ngoạn những đền đài lăng tẩm, ai cũng mong được một lần tựa mạn thuyền rồng, nghe làn điệu Huế ngọt ngào, sâu thẳm, bồng bềnh sông nước Hương Giang.
Về đầu trang