Lầu Tứ Phương Vô Sự
Lầu Tứ Phương Vô Sự là một lầu gồm 02 tầng nằm trên Khuyết đài, mặt Bắc của hoàng thành Huế, thường được gọi là Bắc Khuyết đài. Bắc khuyết đài được xây dựng vào năm 1804 cùng với Đông khuyết đài, Tây khuyết đài và Nam khuyết đài (Ngọ Môn) thuộc Hoàng thành bảo vệ Đại Nội Huế. Trên mỗi đài có một ngôi nhà vuông làm bằng gỗ, có tên là Đình Tứ Thông được sử dụng làm nơi ở cho binh lính bảo vệ cửa ra vào Đại Nội.

Lầu Tứ Phương vô sự

Lầu Tứ Phương Vô Sự sau khi được trùng tu,nhìn từ hồ Nội Kim Thủy sau cửa Hòa Bình 

 

Lầu Tứ Phương vô sự
Lầu Tứ Phương vô sự

Lầu Tứ Phương vô sự khi còn xưa

Lầu Tứ phương vô sự được vua Khải Định cho xây vào năm 1923 trên bắc Khuyết đài, là một công trình kiến trúc hai tầng, rộng khoảng 150 m², giao thoa giữa hai nền kiến trúc Á – Âu. Lầu Tứ Phương Vô Sự là nơi nhà vua và hoàng gia lên hóng mát và ngắm cảnh, và là nơi học tập hằng ngày của các hoàng tử và công chúa giai đoạn cuối của triều Nguyễn. Tuy tên của nó mang nghĩa mong mọi sự bình yên nhưng công trình này tồn tại trong lịch sử chỉ 45 năm (1923-1968). Qua nhiều cuộc chiến tranh, lầu đã bị tàn phá nghiêm trọng, chỉ còn lại một phần tường nhỏ.

Lầu Tứ Phương vô sự

Lầu Tứ phương vô sự là một trong những công trình có giá trị nghệ thuật kiến trúc thuộc Quần thể di tích cố đô Huế, vì vậy từ tháng 12/2008 đã được Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế trùng tu, phục hồi.

Lầu Tứ Phương vô sự

 Lan can và hành lang theo lối kiến trúc Châu Âu 

Lầu Tứ Phương vô sự

Mái lầu lại kiến trúc rồng phượng theo lối kiến trúc châu Á truyền thống

Lầu Tứ Phương vô sự

Công trình được dựng lại đúng theo nguyên bản xưa. Gồm sàn lát gạch, trần làm bằng gỗ, có nhiều đèn mang phong cách Tây. Tầng dưới để các đồ sứ kiểu trưng bày. Tầng trên hiện đang để trống. Ngoài sân có nhiều hòn giả sơn và sứ, thông tạo cảnh quan thoáng mát. Lên đây, có thể quan sát được nhiều phía của Kinh thành Huế.

Lầu Tứ Phương vô sự

Quang cảnh xung quanh khi đứng trên lầu Tứ Phương vô sự

Ngày 3/9/2010, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế tổ chức khánh thành đưa điểm di tích này vào chương trình tham quan sau 20 tháng trùng tu, phục hồi.

Và đây là những hình ảnh ngôi lầu lộng lẫy vào đêm :

Lầu Tứ Phương vô sự

Lầu Tứ Phương vô sự

Lầu Tứ Phương vô sự

Lầu Tứ Phương vô sự

Sưu tầm

 Bản in]
Các bài khác
1 2  

Bài đọc nhiều nhất

  • Quần thể di tích Cố đô Huế hay Quần thể di tích Huế là những di tích lịch sử - văn hoá do triều Nguyễn chủ trương xây dựng trong khoảng thời gian từ đầu thế kỷ 19 đến nửa đầu thế kỷ 20 trên địa bàn kinh đô Huế xưa; nay thuộc phạm vi thành phố Huế và một vài vùng phụ cận thuộc tỉnh Thừa Thiên - Huế, Việt Nam, được UNESCO công nhận là Di sản Văn hoá Thế giới vào ngày 11 tháng 12 năm 1993.
  • Phải chăng “núi không cần cao, có tiên ắt thiêng. Sông không cần sâu, rồng chầu thành nổi tiếng”…
  • Hơn 10 năm để định hình nên thương hiệu có một không hai ở xứ Huế, Trà Đình Vũ Di đã trở thành tên gọi, là chốn đi – về đối với bất cứ ai muốn khám phá và thưởng thức Trà Cung đình Huế cũng như các loại đặc sản Huế khác.
  • Là mảnh đấy miền Trung nắng gió nhưng xứ Huế được thiên nhiên bạn tặng cho lượng mưa dồi dào, đất đai trù phú quanh năm được bồi đắp từ dòng sông Hương thơ mộng. Bởi vậy, du lịch Huế vào mùa nào, du khách cũng đều ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của vô khối các loài hoa, thân thuộc đến nỗi đã trở thành tên gọi gắn liền với từng địa danh tại Cố đô. Dưới đây là một số gợi ý cho mọi người khi tới Huế.
  • Vượt chừng 30km từ trung tâm thành phố Huế, xuôi về theo hướng Đông Nam, du khách đến với dải đất trải dài theo hướng Bắc – Nam nằm giữa biển Đông và đầm phá Tam Giang rộng lớn. Tiếp tục xuôi về hướng Nam cách thị trấn Thuận An 14 km là đến xã Phú Diên, huyện Phú Vang. Đi thẳng trục đường này, các bạn sẽ gặp một tấm biển cắm mốc Di tích kiến trúc nghệ thuật Tháp Phú Diên, rẽ phải 200m nữa là tới.
  • Kinh Thành Huế là tòa thành ở Cố đô Huế, nơi đóng đô của vương triều nhà Nguyễn trong suốt 140 năm từ 1805 đến 1945. Hiện nay Kinh thành Huế là một trong số các di tích thuộc cụm Quần thể di tích Cố đô Huế được UNESCO công nhận là Di sản Văn hoá Thế giới.
Về đầu trang