Sông Hương
Huế không chỉ gắn với vẻ đẹp cổ kính của những đền chùa, thành quách, lăng tẩm... mà còn nổi tiếng với dòng sông Hương thơ mộng.

Huế không chỉ gắn với vẻ đẹp cổ kính của những đền chùa, thành quách, lăng tẩm... mà còn nổi tiếng với dòng sông Hương thơ mộng. Cùng với Núi Ngự, sông Hương chính là "hồn cốt", là "tinh thần" của xứ Huế.
Sông Hương có hai nguồn chính đều bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn, hợp lưu từ dòng Tả Trạch (dài khoảng 67 km) và dòng Hữu Trạch (dài khoảng 60 km) tại ngã ba Bằng Lãng và chảy ngang qua thành phố Huế. Từ Bằng Lãng đến cửa sông Thuận An, sông Hương dài 33 km, mực nước chảy chậm nên mới có câu thơ "Con sông dùng dằng con sông không chảy - Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu". Sông Hương tựa như trục xương sống chia ra hai bờ Bắc - Nam của thành phố Huế, nối liền nhau bởi rất nhiều các cây cầu nhưng nổi tiếng nhất là cây cầu Trường Tiền.

  • NHỮNG CÂY CẦU BẮC QUA SÔNG HƯƠNG

  • Cầu Trường Tiền

  • Cầu Phú Xuân

  • Cầu Dã Viên

  • Cầu Kim Long

  • Cầu Đập Đá

  • Cầu Chợ Dinh

  • Sông Hương được cho là rất đẹp khi chiêm ngưỡng nó từ nguồn và khi nó chảy quanh các chân núi, xuyên qua các cánh rừng rậm của hệ thực vật nhiệt đới. Con sông chảy chậm qua các làng mạc như Kim Long, Nguyệt Biều, Vỹ Dạ, Đông Ba, Gia Hội, chợ Dinh, Nam Phổ, Bao Vinh. Nó từng là nguồn cảm xúc của du khách khi họ đi thuyền dọc theo dòng sông để nhìn ngắm phong cảnh và lắng nghe những điệu ca Huế truyền thống.

LỊCH SỬ TÊN GỌI

Theo các sách cổ, trước khi mang tên sông Hương, con sông này tuỳ theo thời gian có nhiều tên khác nhau.
Sách "Dư địa chí" của Nguyễn Trãi (1435), viết là sông Linh.
Sách "Ô châu cận lục" do Dương Văn An nhuận sắc vào năm 1555, viết sông cái Kim Trà (Kim Trà đại giang).
Sách "Phủ biên tạp lục" của Lê Quý Đôn gọi là sông Hương Trà (Hương Trà nguyên).
Từ nhiều tài liệu khác cho biết cho biết sông Hương đã từng mang tên sông Lô Dung, sông Dinh, sông Yên Lục.
Từ năm 1469 dưới thời Lê Thánh Tông, Kim Trà là tên của một huyện ở phủ Triệu Phong thuộc Thừa tuyên Thuận Hoá. Đến khi Đoan Quốc công Nguyễn Hoàng vào trấn phủ Thuận Hoá (1558), huyện Kim Trà được đổi tên là Hương Trà.

  • DÒNG SÔNG CỦA THI CA NHẠC HỌA

  • Từ lâu, dòng Hương giang êm đềm đã tạo nên những cảm hứng cho các tác giả, nhất là thi sĩ và nhạc sĩ. Nhạc sĩ Phạm Duy có những câu hát nổi tiếng về sông Hương: "Tôi yêu những sông trường - Biết ái tình ở dòng sông Hương…" (Tình ca, 1953) hay "Người về chưa ghé sông Hương - Đã nghe tiếng gọi đôi đường đắng cay"(Trường ca Con đường Cái quan).
    Bên cạnh đó, sông Hương cũng là cảm hứng cho Phạm Duy khi viết những ca khúc Hẹn hò, Khối tình Trương Chi. Nhạc sĩ Phạm Đình Chương chọn sông Hương để đại diện cho miền trung (ca khúc Tiếng sông Hương) trong trường ca Hội trùng dương rất nổi tiếng của mình. Sông Hương cũng được nhắc đến trong lời bài hát "Ai ra xứ Huế" sáng tác bởi nhạc sĩ Duy Khánh: "Ai ra xứ Huế thì ra - Ai về là về núi Ngự - Ai về là về sông Hương - Nước sông Hương còn vương chưa cạn - Chim núi Ngự tìm bạn bay về...".
    Cố nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo thì viết: "Sông Hương hóa rượu ta đến uống - Ta tỉnh, đền đài ngả nghiêng say...".
    Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường với bài bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" đã ca ngợi dòng sông Hương như một biểu tượng của Huế và được đánh giá là một đoạn văn xuôi súc tích và đầy chất thơ về sông Hương...

  • Ngắm ráng chiều, hoàng hôn trên sông Hương hay những hình ảnh hoa đăng dập dềnh, văng vẳng giọng hò ca Huế nhặt khoan luôn là nỗi nhớ của biết bao thế hệ...
    Vẻ đẹp sông Hương đã đi vào thi ca nhac họa nhưng chỉ khi bạn tự mình trải nghiệm thì mới có thể cảm nhận trọn vẹn sự thơ mộng, huyền ảo của dòng sông này. Sông Hương hiền hòa chảy quanh năm trong thành phố luôn là điểm đến không thể bỏ qua cho những du khách khi đặt chân đến Huế.

     Bản in]

    Bài đọc nhiều nhất

    • Quần thể di tích Cố đô Huế hay Quần thể di tích Huế là những di tích lịch sử - văn hoá do triều Nguyễn chủ trương xây dựng trong khoảng thời gian từ đầu thế kỷ 19 đến nửa đầu thế kỷ 20 trên địa bàn kinh đô Huế xưa; nay thuộc phạm vi thành phố Huế và một vài vùng phụ cận thuộc tỉnh Thừa Thiên - Huế, Việt Nam, được UNESCO công nhận là Di sản Văn hoá Thế giới vào ngày 11 tháng 12 năm 1993.
    • Phải chăng “núi không cần cao, có tiên ắt thiêng. Sông không cần sâu, rồng chầu thành nổi tiếng”…
    • Hơn 10 năm để định hình nên thương hiệu có một không hai ở xứ Huế, Trà Đình Vũ Di đã trở thành tên gọi, là chốn đi – về đối với bất cứ ai muốn khám phá và thưởng thức Trà Cung đình Huế cũng như các loại đặc sản Huế khác.
    • Là mảnh đấy miền Trung nắng gió nhưng xứ Huế được thiên nhiên bạn tặng cho lượng mưa dồi dào, đất đai trù phú quanh năm được bồi đắp từ dòng sông Hương thơ mộng. Bởi vậy, du lịch Huế vào mùa nào, du khách cũng đều ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của vô khối các loài hoa, thân thuộc đến nỗi đã trở thành tên gọi gắn liền với từng địa danh tại Cố đô. Dưới đây là một số gợi ý cho mọi người khi tới Huế.
    • Kinh Thành Huế là tòa thành ở Cố đô Huế, nơi đóng đô của vương triều nhà Nguyễn trong suốt 140 năm từ 1805 đến 1945. Hiện nay Kinh thành Huế là một trong số các di tích thuộc cụm Quần thể di tích Cố đô Huế được UNESCO công nhận là Di sản Văn hoá Thế giới.
    • Vượt chừng 30km từ trung tâm thành phố Huế, xuôi về theo hướng Đông Nam, du khách đến với dải đất trải dài theo hướng Bắc – Nam nằm giữa biển Đông và đầm phá Tam Giang rộng lớn. Tiếp tục xuôi về hướng Nam cách thị trấn Thuận An 14 km là đến xã Phú Diên, huyện Phú Vang. Đi thẳng trục đường này, các bạn sẽ gặp một tấm biển cắm mốc Di tích kiến trúc nghệ thuật Tháp Phú Diên, rẽ phải 200m nữa là tới.
    Về đầu trang