Chuyện từ mấy chiếc chén gốm
Đó là mấy chiếc chén gốm màu nâu sẫm, được tráng men bên trong và nung rất kỹ. Trong gian hàng gốm Phước Tích tại Festival làng nghề Huế, trông chúng khá khiêm nhường và ít được để ý hơn so với các món gốm mỹ nghệ khác như bình trang trí hay cắm hoa, các loại đèn... Tôi mang chúng về nhà, và cô con gái tuổi teen hào hứng hẳn với bữa cơm thường ngày.

Vẫn biết được khách hàng để mắt và lựa chọn, không phải là điều dễ dàng, song nếu có thể ghi nhận sự nỗ lực của Phong Điền trong việc làm sống làng nghề thì sự xuất hiện của gốm Phước Tích tại vài hội chợ gần đây hay tại Làng nghề Huế (15 Lê Lợi - Huế) với chủng loại, mẫu mã, kiểu dáng... đã chứng thực điều đó. Có lẽ cũng vì thế mà tôi nghĩ, không thể sốt ruột được với sự trở lại và làm mới của sản phẩm thủ công gần như đã bị lãng quên đi trong một thời gian dài. Dù rằng, đã có tín hiệu khá vui khi Nguyễn Hồng Thắng - Giám đốc Ban quản lý Di tích kiến trúc nghệ thuật làng cổ Phước Tích cho hay, 2/3 sản phẩm mang đến Festival nghề truyền thống Huế vừa qua đã được tiêu thụ.

Lại nhớ, ngay sau tết Nguyên Đán vừa qua, Chủ tịch UBND huyện Phong Điền Nguyễn Đại Vui đã cũng đoàn cán bộ của huyện thực hiện ngay một chuyến tham quan, học tập và kết nối với các doanh nghiệp ở tỉnh Bình Dương. Đã có những cái bắt tay và ghi nhớ ban đầu cho việc đặt hàng một số món hàng lưu niệm và chậu gốm thô của Phước Tích. Cũng qua các cuộc chuyện trò, tôi biết Phong Điền hiện đang rất chú tâm cho hoạt động này với sự kiện toàn lại tổ chức, nhân sự với mong muốn tạo ra một sản phẩm du lịch tốt hơn ở nhiều khía cạnh cho làng nghề. Riêng với gốm, để giữ lửa và có thể phát huy được nghề xưa, việc tổ chức sản xuất, tìm kiếm đầu ra sẽ được giao lại cho Ban Quản lý trên cơ sở một kế hoạch cụ thể hơn, dài hơi hơn trên một biên độ rộng hơn và phải khả thi hơn trước.
 
Khác với ý kiến và quan điểm của một vài người, trong câu chuyện của mình, tôi cứ nghĩ, việc đổi màu cho gốm Phước Tích có lẽ cũng là một xu thế để có chỗ trong sự lựa chọn của người tiêu dùng. Ví như không ai có thể chọn những chiếc chén dùng trong bữa ăn nếu nó là gốm thô, không được tráng men, cho dù tôi cũng không thể biết rằng, có phải là ý đồ của người sản xuất hay không khi những chiếc chén ấy hơi sâu so với những chiếc chén bình thường, nó làm cho chén cơm nặng hơn. Cũng trong một góc nhìn tương tự, tôi cứ nghĩ, trước khi có một sự phổ biến rộng rãi hơn thì chí ít, các sản phẩm gốm Phước Tích cũng cần được hiện diện nhiều hơn ngay trên vùng đất của nó, chẳng hạn là những món đồ trang trí ở các gia đình hay đơn thuần chỉ là các món đồ tiện dụng hàng ngày như khay trà, bình nước hay chậu hoa ở các công sở như một cách tự giới thiệu và quảng bá về sản phẩm quê nhà. Đó cũng là một cách tạo không gian nhỏ trước khi bước ra thị trường cho gốm Phước Tích.
Hạnh Nhi
Báo Thừa Thiên Huế
 Bản in]

Bài đọc nhiều nhất

Về đầu trang